HARMONY BUDDHISM

PHẬT GIÁO HÒA HẢO

HARMONY BUDDHISM

PHẬT GIÁO HÒA HẢO

FAQ

CẢM TÁC

Đức Thầy cảm tác viết bài nầy vì ông Nguyễn Văn Ngọ ở Bạc Liêu nghi Ngài cản trở việc ông muốn kết nghĩa thông gia với ông ký Giỏi ở Bạc Liêu.

Ngồi mà ngẫm nghĩ chuyện xưa,

Thánh-Hiền chẳng biết sao vừa lòng dân.

Đem thân mà rứt nợ trần,

Nợ trần đâu khéo chần-ngần chun ra.

Nhìn đời lụy muốn ứa sa,

Thế-gian đui tối nửa ma nửa người.

Muốn reo vang một tiếng cười,

Nhưng lòng chẳng nỡ khi người mê-si.

Đâu thông pháp-luật từ-bi,

Gán cho Tăng-Sĩ làm chi sự đời.

Con thuyền bát-nhã xa khơi,

Dầu cho sóng gió rã-rời cũng cam.

Thường nhơn là tánh tục phàm,

Biết đâu tội phước luận-đàm tương-lai.

Tình trường đầy dẫy thi-hài,

Lạ gì chẳng biết những bài học xưa.

Thánh-nhơn còn hỡi răn chừa,

Huống chi Phật-Đạo tam thừa qui mô.

Sa-môn ̣(1) chí những tín-đồ,

Mai-dong cản mối (2) tựa hồ gớm-ghê.

Một là gây nghiệp trần-mê,

Hai là tan-nát phu-thê một đời.

Lòng Ta trong sạch người ơi,

Người sao chẳng xét luận lời phi ngôn.

Cờ nguy ngựa chốt đánh dồn,

Trước sau cũng chữ vong-tồn an nguy.

Tỏ lời tâm huyết lâm-ly,

Mong ai ngộ-nhận quyết nghi duyên trần.

Trách lầm mang nghiệp vào thân,

Chỉn e vai-vác Thánh Thần chép biên.

Phận Ta nối gót Phật Tiên,

Ngợi-khen cũng mặc điêu-huyền cũng hay.

Thương đời phải chịu đắng cay,

Thân-danh chẳng quản, chông gai chi sờn.

Ít ai nghe rõ giọng đờn,

Của người rứt bỏ oán ơn cõi phàm.

Ngày hằng giái ngũ qui tam,

Sắc không, không sắc, tánh phàm đổi thay.

Chẳng qua tai-ách những ngày,

Nên phần xác thịt đọa-đày trần-gian.

Lìa quê tách bước xa ngàn,

Gia-đình chẳng đoái còn màng chi ai.

Dốc tâm nguyện đến Phật-đài,

Hiệp cùng chư Phật độ rày chúng-sinh.

Nện vang một tiếng chuông linh,

Cho người trong mộng biện minh lẽ nào.

Gẫm cuộc thế chẳng qua tuồng mộng-ảo,

Cuộc truy-hoan thường giết khách tài-hoa.

Nghe chuông linh sớm dứt bể ái-hà,

Kẻo vật-dục cuốn lôi vào bể khổ.

Ví dầu lập chữ công-danh,

Đến khi rốt cuộc cũng đành thả trôi.

Lá úa vàng nó rụng người ôi!

Muôn năm mới có một thời,

Tới kỳ hiệp hội (1) Phật Trời định phân.

Con lành đều đủ nghĩa-nhân,

Cha là Phật, Thánh, Tiên, Thần phước dư.

Có đâu như thể bây chừ,

Loạn-luân cang-kỷ, bất từ bất lương.

Thân Ta dầu lắm đoạn trường,

Cũng làm cho vẹn chữ thương nhơn-loài.

Ngày kia thỏa chí làm trai,

Tiếng lành như thể hương bay nực-nồng.

Bây giờ bờ bến chưa xong,

Dở-dang thời-vận mà lòng chẳng nao.

Ngàn xưa mấy bực anh-hào,

Nằm gai nếm mật dạ nào trách than.

Trượng-phu chí cả dọc-ngang,

Dạo trong bốn biển mới trang Thánh-Hiền.

Làm cho kẻ bạo ngửa-nghiêng,

Đạo lành mở cửa nơi miền Nam-bang.

Tiếng đờn hò líu cống xang (3),

Đêm khuya khuyên nhủ khắp tràng chúng-sanh.

Thu còn gặp lúc trăng thanh,

Vang lời thỏ-thẻ như cành ghẹo chim.

Thấy trong người ấy thanh-liêm,

Tỏ bày tâm sự rán tìm cho ra.

Bồi-hồi chợt tỉnh Nam-kha (4),

Đường danh nẻo lợi xem ra ích gì.

Trời thu ảm-đạm ai-bi,

Nạn-tai vương-vấn bởi vì Trời riêng.

Thảm-thương lê-thứ ưu phiền,

Chớ lòng đâu có lo riêng nỗi mình.

Mờ mờ, tỏ tỏ, xinh xinh,

Đêm nay bóng nguyệt như rình xem Ta.

Miệng cười Ta bảo Hằng-Nga,

Làm ơn rọi chữ “San-Hà” (5) nơi đâu.

Gẫm trong cõi tạm nhiệm-mầu,

Ngặt mang xác thịt khó hầu cao bay.

Chữ tài thường gặp chữ tai,

Trớ-trêu tạo-hóa ông bày trò chua.

Ta nào có muốn tranh đua,

Vun trồng cội phúc chờ mùa trổ bông.

Bay mùi thơm cả Tây-Đông,

Bắc, Nam nhơn vật Lạc-Hồng thảnh-thơi.

Tâm hồn hoài-cảm nơi nơi,

Gẫm người hữu chí đôi lời cám ơn.

 

Bạc-Liêu, ngày 29 tháng 6 Nhâm-Ngũ (1942)

(Do Đức Thầy sáng tác)

Thượng Đỉnh

LYRICS

Lord Master composed this poem for Mr. Ngo Van Nguyen suspected Him of obstructing his attempt to be an in-law with Mr. Ky Gioi in Bac Lieu.

As I sit ruminating on the stories of old,

Saints don’t know how to satisfy the folk.

They’ve strived to be debt-free,

But the debts still pop up unexpectedly.

Looking up the worldly, I almost cry,

Half-human, half-ghost, they’re dead blind.

I envy a burst of laughter,

But I can’t bring myself to chide the dullard.

They don’t grasp the compassion law,

Labeling the Monk as a society bore.

The boat of Insight in the high seas,

It doesn’t mind if storms break it to pieces.

The commoners by nature are laic,

What matters ahead, they can’t predict.

Romances are filled with a lot of corpses,

The lessons of old are familiar to most.

Even the Saints beware reprimands,

Let alone Buddhism’s three large strands (2a).

From shamen(3a) to the adherent,

Their matchmakings are abhorrent.

First, they commit worldly karmas,

Second, they reduce couples to traumas

My mind is so pure. Oh! my folks,

Why don’t you examine if gossips are false?

A chess game is facing a final raid,

Sooner or later, its fate will be laid.

I express all my poignancy,

Hope they understand complex causality.

If someone risks being a sinner,

They can"t shun the godly debt collector.

On my part, I follow the Holy’s steps,

Whatever the gossip is, I will accept.

By compassion, I have to incur bitterness,

Despite a lack of reward or harshness.

Few hear the stringed sonances,

By a renouncer of worldly vengeances.

By three refuges, five precepts I’ve kept,

I turn empty-minded and purified adept.

In fact, through calamities at lengths,

I’ve physically undergone tough changes.

I had left my native village far behind,

Let alone others, my family was out of mind.

I resolve to attend the shrine for vowing,

Together with Buddhas, to bless the living.

The sacred bell strikes resonate,

For those in dreams to contemplate.

Worldly events are illusionary, after all,

Hedonism often kills illustrious people.

By the holy bell, early quit the desire river,

Lest it drags you into the sea of dukkha(4a).

Though you’ve achieved fame and gain,

You shall sooner or later let it go in the end.

Yellowing leaves will fall, my people!

Per one thousand years, there is a time,

On Investiture (5a), the Supreme Being decide.

Those who have performed flawlessly,

Will be rewarded by Buddhas, Saints, Fairies.

It will not be like the current situation,

Constants and Five Virtues (1a) in confusion.

Though I have incurred so much pain,

I shall accomplish ‘compassion’ for humans.

The other day I’ll have met my manly goal,

My repute will spread like fragrance.

Now I haven’t yet achieved my aspiration,

Inopportune, I still keep my determination.

Throughout history, heroes and heroines,

Never groaned, tasting bile, lying on thorns.

A manly vow across all horizons,

Saintly as they are, they roam four oceans.

They have shaken thugs off the nation,

The wholesome faith starts in South Region.

The music of Ho Liu Gong Xang,

It sends a night message to all sentients.

The full moon is in mid-Autumn brighter,

It whispers as if a twig teased the bird.

One sees in that person his integrity,

Expresses their wish to find out who he is.

One nervously wakes up from Nam Kha (6a),

For what use their fame and gain are.

The Autumn sky is sad and gloomy,

Entangled with disasters as Heaven privy.

Alas! So distraught are the worldling,

I don’t care for my well-being.

Half vaguely, half clearly, prettily,

Tonight’s moon seems to peep at me.

Chuckling, I talk to Hang-Nga,

Please tell me where the “San-Ha”(5a) are.

Living in a miraculous transient realm,

I hardly fly high in a fleshen organism.

Talent tends to face its shock,

The irky Creator devises such a paradox.

Rivalry is no longer in my bosom,

But merit cultivation to wait for blossom.

Strange fragrance covers West and East,

North and South Lac-Hong race is elated.

My affection is geared toward all places,

May my thanks go to the devotees.

 

Bac Lieu, 29 June 1942 (Lunar)

(Composed by Lord Master Hoa Hao)

Back to the top

Chú Thích:

(1) Sa-Môn: Dịch âm tiếng Phạn "sramana", Tàu dịch nghĩa là “cần tức” 勤息 nghĩa là người đi tu chăm tu phép thiện dẹp hết tính ác. Ban đầu là một danh từ chỉ những vị du tăng tu theo hạnh Ðầu-đà, tức là tu khổ hạnh. Dần dần, từ này được dùng chỉ tất cả những vị tăng tu tập đạo Phật. Từ điển Nguyễn Quốc Hùng Người xuất gia tu theo đạo Phật, tức thầy tu ở chùa.

(2) Mai dong cản mối: Những việc làm mai mối của các thầy tu và tín đồ không hợp với tính tự nhiên của đôi trai gái có ước vọng chính đáng tạo lập gia đình hạnh phúc, tuy nhiên có nguy cơ tan rả do sự can thiệp quá đáng của bậc cha mẹ mê tín dựa theo kết quả của tử vi, bói toán, dưới sự bài vẽ của các thầy bói thường xuất hiện ở các chùa, đội lốp nhà sư, cũng không ngoài mục đích vụ lợi, thay vì cung cấp cho các đôi nam nữ sự hướng dẫn cần thiết trong khi đoan chắc rằng họ phải ý thức hậu quả của việc thương nhau và có trách nhiệm về sự lựa chọn của mình.

(3) Người học ca, trước tiên được học những chữ nhạc cơ bản như: Hò, Xự, Xang, Xê, Cống, Líu, Ú. Tiếp theo, thang âm Bắc là thang âm quan trọng nhất mà người học phải được dạy và luyện thật thuần thục. Bằng cách vừa xướng âm, vừa dùng đờn, người thầy truyền đạt bài xướng âm theo phương pháp trực truyền đến học trò. Dùng nhạc khí để tòng theo bài xướng âm có tác dụng giúp người mới học ca Tài tử có cao độ và tiết tấu của điệu nhạc.

(4) Giấc Nam-Kha: Đời nhà Đường có một nho sinh họ Lữ đi thi không đỗ. Trở về, dọc đường, vừa buồn lại vừa đói nên ghé vào một ngôi chùa con bên cạnh khu rừng, xin đỡ lòng. Chùa nghèo, nhà sư nấu kê thay gạo đãi khách. Vì mệt mỏi nên họ Lữ nằm một lúc thì ngủ khò. Chàng thấy mình đã thi đỗ, được quan chức cao, nhà vua lại còn gả công chúa, phong cho chàng làm phò mã và cho đi trấn nhậm một nơi. Thật là vinh quang phú quý, không ai bằng. Nhưng khi đi đến nửa đường thì bỗng gặp quân giặc đỗ đến đánh. Lữ chống cự không lại. Lính hộ vệ bị giết. Xe kiệu bị đập phá tan tành. Chúng thộp cổ cả vợ chồng Lữ, đưa gươm kề họng... Lữ hoảng hốt, kêu lên một tiếng, giựt mình thức dậy mới biết là chiêm bao. Mà giữa lúc ấy nồi kê cũng chưa chín.

— Chỉ giấc mơ. Cung Oán Ngâm Khúc có câu: “ Giấc Nam kha khéo bất tình, bừng con mắt dậy thấy mình tay không”. 

Giấc Nam Kha chỉ cảnh mộng. Theo tích “Thuần Vu Phần” 淳于棼 uống rượu say, nằm mơ được vinh hoa phú quý ở “Hòe An quốc” 槐安國, tỉnh giấc, chén thừa còn đó, nhìn thấy tổ kiến ở dưới cành nam cây hòe, chính là quận “Nam Kha” 南柯 trong mộng. § “Cung Oán Ngâm Khúc” có câu: Giấc Nam Kha khéo bất tình, Bừng con mắt dậy thấy mình tay không. Từ điển Nguyễn Quốc Hùng Cành cây hướng về phía Nam.

(5) San-Hà: chữ Hán Nôm nghĩa là Núi và Sông, Giang Sơn, thường dùng trong văn thơ, để chỉ đất nước, quốc gia, gợi lên tình cảm của người công dân đối với tổ quốc,  nòi giống.

(1a) Shamen (Monastics) and Buddhists’ interference in the spontaneous relationships of boys and girls who have their legitimate goal of establishing a happy family, may put them at risk of breaking down on the basis of their superstitions, the results of their horoscopes, under the contrivances of divinators who often appear at temples, disguised as monks, for no other purposes than profiteering. Instead, the parents should provide for the young couples the guidance necessary while ensuring that they are aware of the consequences of their romance and responsible for their choice.

(2)Vajrayana: Vajrayana, the Diamond School, originally exclusive to Tibet (in 20th century CE the Chinese occupation of Tibet forced it out of the country), emphasizes the permanence of the Buddha’s teachings as symbolized by the vajra (thunderbolt), a ritual implement used for ceremonies, employs Tantra (techniques to reach enlightenment quickly) and focuses mainly on lay practitioners. Mahayana: Mahayana uses Sanskrit as its main language, and monastic and lay followers work for the liberation of all sentient beings, making compassion and insight (wisdom) its central doctrines. Theravada: Theravada is the only remaining school from the Early Buddhist period. Its central texts are in Pali (Pãli Canon), the spoken language of the Buddha; and its exclusively monastic devotees strive to become enlightened for their own liberation.

https://courses.lumenlearning.com/atd-fscj-worldreligions/chapter/three-schools-of-buddhism/

(4a) Dukkha: Suffering or pain, in Hinduism and Buddhism.

̣̣(5a) Investiture:  This refers to the Long-Hoa Assembly where the genuine practicers will be accordingly saved and appointed to repopulate the new world to arise from the apocalypse. This is based on millennialism that there will be a Heavenly Justice to preside over the last stage of the world to re-establish a new Age.

The moral virtues which Lord Master refers to as professed by Confucius consist of Three Constants, which should be entirely observed by the human being if the latter want to maintain a perfect social order based on righteousness: filial piety toward parents and grandfathers, loyalty toward the King, and faithful husband and wife relationship.

1a: Five virtues consist of Compassion, Righteousness, Politeness, Intelligence, and Trustworthiness.

3a. The singing trainee first learns the basic musical notes such as: Ho, Xu, Xang, Xe. Cong, Liu, U, then the Northern scale of sounds which are the most important for the learner to be taught and mastered.

By simultaneously vocalizing and playing an instrument, the trainer transfers the solmization lesson to the trainee by a directly transferring method. Using musical instruments to attune to the solmization lesson can help the novice of the amateurish lessons attain the scale and rhythm of a piece of music. https://doncataitu.blogspot.com/2012/08/huynh-khai-xuong-am-trong-ca-nhac-tai-tu.html

(6a) Nam-Kha: The story belongs to the Tang dynasty under which a scholar surnamed Lu failed in his examination. On the way home, both depressed and hungry, he dropped in a small pagoda by the roadside and asked for food. The pagoda was poor, therefore the monk cooked maize instead of rice. Because of tiredness, Lu did not take long to fall asleep. In the dream, he saw that he succeeded in the examination, was appointed to a high position, even married the princess, when he was promoted to the prince consort. He reached the top of affluence which no one had. However, when he went halfway, he suddenly confronted the enemy’s aggression. Lu could not resist it. His bodyguards were killed off. His carriage was destroyed. They grabbed him and his wife by the neck and held a sword to their throat.. Lu panicked and called out. He woke up and realized that this was only a dream. Yet, meanwhile, the maize in the casserole had not yet been ready for serve.

 Hang Nga is a legendary personage which exists in the folklore of sinitic societies. It is where the Lantern Festival is annually celebrated to greet the Full Moon, that happens on the 14th or 15th of September each Lunar Calendar year.

The anniversary grows more popular by the day when almost every Western country also sees it as the Day of Children and holds a celebration like any of their traditional days like Valentine’s, Father’s, Mother’s Days.

5a.  San-Ha, in Han-Nôm, means 'Mountain and River', that is, one's country, in a poetic sense, connoting patriotism.

(7a) Lac Hong is the name of the Vietnamese race of people which appeared in the earliest era of nation-building. It is also called Hồng Lạc, the title of a country which can be traced back to more than 4000 years in history. Hong-Lac: a combination of the Heirdom ‘Hồng Bàng’ by the founding ancestor of Hung Kings who proclaimed ‘King Duong Vuong, and called his newborn nation “Xich Quy”, and of Lạc Long Quân, his successor, who founded the Dynasty of Hung Kings. The first Hùng King (c. 2879 BC) During a few thousand years in the Late Stone Age, the inhabitant populations grew and spread to every part of Vietnam. Most ancient people were living near the Hồng (Red), Cả and Mã rivers. The Vietnamese tribes were the primary tribes at this time. Their territory included modern meridional territories of China to the banks of the Hồng River in the northern territory of Vietnam. Centuries of developing civilization and economy based on the cultivation of irrigated rice encouraged the development of tribal states and communal settlements.

Early Hồng Bàng (c. 2879 – c. 1913 BC) As rule was passed to the Hùng king's male heirs, Kinh Dương Vương was succeeded by his son Lạc Long Quân, who founded the second dynasty of Hùng kings in c. 2793 BC. Starting from the third Hùng dynasty since c. 2524 BC, the kingdom was renamed Văn Lang, and the capital was set up at Phong Châu (in modern Việt Trì, Phú Thọ) at the juncture of three rivers where the Red River Delta begins from the foot of the mountains. Middle Hồng Bàng (c. 1912 – c. 1055 BC) By 1500 BC, the coastal residents developed a sophisticated agricultural society.

Late Hồng Bàng (c. 1054 – c. 258 BC) The tidal irrigation of rice fields through an elaborate system of canals and dikes started by the sixth century BC. The Hùng ruler of the Eighteenth Dynasty led the armies to conquer what is modern-day Nghệ An and Hà Tĩnh Provinces. A rival people, the proto-Cham people based in modern-day Quảng Bình Province, resisted and a clash between the two sides was inevitable. The Hùng forces defeated the proto-Chams, annexing the land. The Hồng Bàng epoch ended in the middle of the third century BC on the advent of the military leader Thục Phán's conquest of Văn Lang, dethroning the last Hùng king in c. 258 BC. After conquering Văn Lang, Thục Phán united the Lạc Việt tribes with the Âu Việt ones to form a new kingdom of Âu Lạc, building his capital and citadel, Cổ Loa Citadel in Hanoi's Dong Anh district. The Lạc lords maintained their feudal influence long after the demise of the Hồng Bàng era. These feudal lords faded into history only after the defeat of the Trưng Sisters in mid-1st-century AD.

Open Wikipedia

harmonybuddhism.org